Saturday, February 22, 2014

Kỳ 1: Chín năm khổ luyện tốn kém | Giáo dục | PLO.

Đang là sinh viên y năm tư ĐH Pierre-et-Marie-Curie tạiParis.

Chúng tôi cũng đã có tiền khi đi thực tập và khi trực bệnh viện. Nhưng chúng tôi luôn vui vẻ ở lại trực thêm để học hỏi được nhiều kinh nghiệm quý báu”. Hóa. Phải học và học thuộc đến mức tối đa có thể để Trở thành người giỏi nhất. Một điều đặc biệt mới mẻ đó là chúng tôi phải trực cấp cứu hoặc hồi sức tại bệnh viện từ 12 đến 24 tiếng.

Chloé cũng phải chi khoảng 40 euro/tháng cho việc ăn uống và 15-20 euro/tuần cho việc vui chơi giải trí. Dần dần tôi biết cách sống một cách độc lập”. Chả hạn tập sự về triệu chứng học ở khoa máu - ung thư nhi. Bước sang năm ba thì sáng nào cũng đi bệnh viện với ba chuyên khoa cho một học kỳ.

Tâm thần và một chuyên khoa tự chọn. Để tôi không phải mất hơn hai tiếng di chuyển mỗi ngày từ nhà đến trường”.

Cô đã tự tay thực hiện các thao tác lấy máu. Tuổi 2 - kéo dài bốn năm. Sang năm thứ hai. Nhất là quan sát và thực tập được nhiều thao tác nghiệp vụ quan trọng.

Giải phẫu. Chloé. Tiêm thuốc. Sinh viên cũng có thể gặp một số vấn đề trong năm thứ ba. Kéo dài từ chín năm (đa khoa) đến 11 năm (chuyên khoa) tại các trường đại học có khoa đào tạo y hoặc có kết liên với các trung tâm đào tạo y học (CHU).

Nơi mà các bác sĩ có nhiều thời kì rảnh để theo sát các sinh viên tập sự hơn”. Cuối khóa sinh viên phải bảo vệ luận án và được cấp bằng. Quá trình học gồm ba giai đoạn. Mặt khác. Tốt nhất là phải có “quỹ dự trữ”. Trong đó ba năm cuối tuổi 2 được gọi là đào tạo bác sĩ ngoại trú. Cuối năm thứ nhất là một kỳ thi tuyển rất gắt gao (tỉ lệ chọi có thể là 1/10) để chọn ra các sinh viên vào học tiếp năm thứ hai.

Ở những năm học cuối. Cô cho biết các sinh viên y cũng tìm ra được nhiều mẹo vặt để có thêm tiền như phụ việc cho các y tá. Cho đến năm tư. Cần có “quỹ dự trữ” Chloé đến Paris học ngành y và thuê một phòng trọ gần trường: “ba má tôi sống gần Melun (cách thủ đô hơn 40 km về phía đông-nam).

000 thí sinh và trường lấy chỉ tiêu là 336 sinh viên cho tuổi 2. “Trong năm nhất. Điều dưỡng (được trả khoảng 100 euro) hoặc phụ mổ chả hạn nếu được các thầy thuốc tin cậy. Như các bài giảng về triệu chứng học được áp dụng để khám lâm sàng.

Cô chỉ phải trả 330 euro/tháng. Tuổi 1 đã ổn! Năm thứ hai của Chloé bắt đầu bằng một đợt thực tập ba tuần về điều dưỡng. Cầm tột độ và cầu thị Chloé nói về thời đoạn 1 tại trường y: “Quá nhiều công việc.

Cô cảm thấy mình độc lập hơn và chuyên nghiệp hơn. Đặt “xông” (sonde. Cuối cùng cô đã đứng thứ 51 trên khoảng 2. Bạn cũng có thể nhận những công việc nhỏ nhặt khi nghỉ hè. Ống thông.

Cha mẹ thuê cho tôi căn phòng này để tiện việc đi học tại thủ đô. Chướng ngại này luôn là nỗi ám ảnh của phần lớn sinh viên. Rồi đầu tuần sau tôi quày quả quay lại thủ đô với giỏ áo xống sạch và các hộp thức ăn đầy ắp. Nhưng giờ đây tôi ít về nhà hơn.

Và cô sinh viên trẻ này đã tự học cách xoay sở tất cả trong cuộc sống mới. Phòng trọ của Chloé có giá thuê 520 euro/tháng nhưng nhờ vào khoản trợ cấp nhà ở cho sinh viên xa nhà (CAF) của chính phủ.

Chloé có thể tự xem mình như một thầy thuốc tập sự. Cứ cuối tuần là tôi quay về nhà bác mẹ với một giỏ áo quần dơ và những hộp đựng thức ăn rỗng không. Đặt catheter). Chúng tôi có năm tuần nghỉ ăn lương mỗi năm. Và cũng như mọi viên chức đi làm. Song: “Sống một mình không phải lúc nào cũng dễ. Ngoại giả. Sau khi tôi đậu tú tài. Đó là tim-phổi. Tiếp theo đó là những buổi học mang tính chuyên ngành y hơn.

Với chương trình đào tạo thầy thuốc ngoại trú (externat) và lại có được tiền thù lao nữa: “Chúng tôi được trả khoảng 100 euro mỗi tháng cho công việc tại bệnh viện vào buổi sáng. Sau đó sẽ khó khăn hơn vì chúng tôi cũng có cùng thời gian nghỉ như các viên chức hưởng lương. Nhưng ba má tôi cũng liền tù tù tương trợ kinh phí cho tôi an tâm học tốt”.

Lên đến năm tư. Bởi “nhà trường đã gửi chúng tôi đến các bệnh viện ở ngoại ô. Trái lại. Sinh vật học tế bào. Năm thứ hai học vẫn nặng nhưng phần nào đã giảm bớt sức ép. 20 tuổi. ”. Tôi nhận làm mướn việc trông trẻ nhưng sau đó vì các hoạt động ngoại khóa ở trường nhiều nên tôi không đi làm nữa.

Tuổi 3 - thường được gọi là nội trú. Sau đó sinh viên phải sang trọng một kỳ thi để vào thời đoạn 3. Tôi không đi làm thêm và tôi khuyên bạn không nên đi làm thêm nếu không thật sự cấp thiết vì việc học quá nặng.

Mặc dầu cô không còn thời kì giải trí. Nếu như khi trực cấp cứu.

Chúng tôi đã học hỏi được rất nhiều điều từ những ca trực đó. Lúc đầu. Tôi giam mình trong phòng riêng. Chloé gặp may khi được tận mắt quan sát và học hỏi được nhiều điều.

Đã kể lại chặng đường học tập kéo dài nhưng hích của mình mà từđó cô đã dần đi đến mơ ước mà cô đã chọn: Trở thành một thầy thuốc làm việctại miền quê nước Pháp. Đầu óc muốn nổ tung. Chúi mũi vào những quyển sách lý.

Sau khi đỗ tú tài. Với sự hướng dẫn của các điều dưỡng. Chloé ghi danh vào trường y với quyết tâm phải vượt qua được giai đoạn 1 tuyển chọn bẳn thì mới có thể đi tiếp. Thế là xong. Tuổi 1 - kéo dài hai năm. Hóa sinh. Các ca mổ phải kéo dài thì chúng tôi cũng không được về đúng giờ mà phải ở lại nhưng sẽ không được trả tiền làm thêm giờ. TƯỜNG NGUYỄN tổng hợp Ba giai đoạn của chuyên ngành y tại Pháp Y khoa là một trong những ngành học đại học kéo dài nhất.

Chloé chia sẻ những bí kíp riêng để cô vừa vượt qua được các niên học găng của ngành y vừa kiếm được tiền. Nội trú chuyên khoa kéo dài bốn năm hoặc lâu hơn. Nội trú đa khoa kéo dài ba năm.

Song để có thể theo học ngành y.

No comments:

Post a Comment