Tôi lấy một khối đá. Tìm xem có chữ nào bỏ đi được. Có người hỏi Rodin: “Làm thế nào mà ông có thể tạc nên pho tượng ráo trọi đến vậy?”. - Các thầy dạy văn đừng “bình giảng”. Nếu bỏ được hết cả bài mà không mất đi ý gì thì càng tốt! Dạy như thế một thời kì. Chắc tác giả (tiên hay ma gì đó) hơi… ngượng!. Có người nghe xong liền ngâm lại: Bạch vân cô lộ tề phi Thu thủy trường thiên nhất sắc (Nghĩa: Mây trắng và con cò đơn chiếc cùng bay; Sông mùa thu và trời xanh một màu) Đúng là bỏ hai chứ thừa là “hòa” và “cộng”.
Rodin giải đáp: “Đơn giản thôi. Mà viết trên…bẹ chuối. Chắc học sinh sẽ giỏi văn lắm! Xin kể thêm hai chuyện sau: I. II. Chuyện kể rằng: ở một khúc sông nọ. Nhà điêu khắc vĩ đại người Pháp Auguste Rodin (1840-1917) đã sáng tạo nên pho tượng bất hủ Le Penseur (Người suy tư).
Khắc họa hình ảnh một con người mà sự nghĩ suy bít tất tay hiện ra trên từng thớ thịt. Nghe nói từ đó trên khúc sông không còn nghe tiếng ngâm thơ. Góp ý: - Các “trường viết văn” nên bắt các “nhà văn trẻ” làm bài thi không phải trên giấy A4. Đêm đêm người ta nghe văng vẳng có tiếng ngâm hai câu thơ rất hay: Bạch vân hòa cô lộ tề phi Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc Cho đến một ngày.
Nên dạy họ bằng cách: lấy ra một bài văn. Đừng dạy học sinh tán một câu thơ ra mấy trang giấy. Câu thơ hay hơn hẳn. Nhưng chắc cũng phải cân lên nhắc xuống từng chữ.
Và thấy cái gì thừa thì đẽo nó đi!”. Không khó như trên thẻ tre.
No comments:
Post a Comment