Friday, November 22, 2013

Hãi hùng vì vợ ở bẩn.

Thế mà

Hãi hùng vì vợ ở bẩn

Nhiều khi không dám gần vì sợ cảm giác bẩn.

Tôi chưa hề phát hiện ra em ở bẩn như vậy. Và cũng nhờ có cái cả tuần đó mà vợ tôi không tắm cả tuần luôn. Thế mà vợ khăng khăng không chịu tắm táp cho sạch sẽ.

Ngày còn yêu nhau. Chỉ là có đôi chút sành điệu thôi. Cơm nước giặt giũ. Hôm sau nấu rửa tiếp.

Ngoan ngoãn thế mới tốt. Ôm tôi và đòi hòi tôi. Nhưng tôi đều hất ra vì vợ không tắm táp gì. Nghĩ mà khiếp. Vần vật như thế. Hẳn nhiên là không bao giờ có chuyện mặt cái giặt ngay rồi. Tôi có lần giận vợ. Toàn mới mua hết ấy chứ. Áo xống cũng vậy. Mặc xong mua đông trước gói vào tủ cất đi. Mà đâu phải áo quần cũ. Tôi mới đích thực thấy được sự ‘đột phá’ của em. Những bộ áo xống mà vợ mặc.

Cơm nước giặt. Mồ hôi mồ kê ra vậy mà vợ cố định không chịu vào tắm. Nấu ăn xong. Nhắc bao nhiêu lần vợ không sửa. Tôi có một cô vợ. Nhưng nhiều khi tôi không còn dám nhận đó là người đàn bà của mình chỉ vì cái tội.

Đi đâu gặp bạn bè. Không có chuyện rửa bát ngay nhé. Cả tuần không nói câu nào.

Mát mát. Nhìn cách ăn uống của vợ mà ngán. Đúng là vợ của tôi không ai khác. Rồi mùa sau mang ra mặc tiếp.

Lúc nào em cũng ăn mặc chỉnh tề. Sau đó tôi mất hứng luôn. Ở với người vợ như thế tôi cũng hãi. Chuyện rác trong nhà thì khỏi nói. Người hôi không chịu được. Toàn mốt từ thời nào. Đến mà bỏ nhau thôi. Mình ăn thế ấy. Nhưng vợ tôi. Vợ tôi quá bẩn. Cả tháng không thèm đổ nhác.

Mà hai cái mùi ấy quyện với nhau thì khỏi nói. Đổi thay không khí. Mình tôi một góc cho xong chuyện. Để ruồi nhặng bâu đầy nhà. Vì muốn có không gian lãng mạn. Vợ ăn mặc luộm thuộm khôn xiết. Vợ còn bẩn hơn cả chồng. Sợ vợ quá. Chuyện rác trong nhà thì khỏi nói. Gì chứ. Nhưng vợ thì cứ vương vãi cực cả.

Nhưng vợ tôi. Trời chẳng lạnh. Cả ngày đi làm về. Đi chơi với tôi. Nhưng tôi lại thích cái sự giản dị ấy và cho rằng.

Nhiều khi hai vợ chồng cãi nhau vì chuyện này. Luộm thuộm và bôi nhếch. Em cũng không chịu tắm mặc dầu được tôi đề nghị. Hai vợ chồng luôn phải thương xót và gần gũi nhau. Đàn bà lo việc nội trợ.

Nói như vậy thì đúng là hết thuốc chữa rồi. Nhìn mà như người chết đói năm 1945. Ăn xong chồng lên nhau. Người ta bảo. Bảo là 2-3 ngày tắm một lần cũng không sao. Tôi đã mất chồng Tôi sướng như tiên vì có vợ làm cô giáo? Suốt 5 năm.

Nói thì bảo dê diếu vợ chứ đúng thật. Không bao giờ nghĩ tới chuyện dọn dẹp nhà cửa. Chiều vợ. Và khi nào găm đầy chậu thì mới chịu giặt. Thế gian họ cười cho ‘thối mũi’. Nói không điêu chứ cái áo khoác cả mùa. Đàn bà lo việc nội trợ. (Ảnh minh họa) vậy mà có lần vợ cứ sán lại tôi. Nói về các thói xấu của vợ thì quá nhiều. Găm cả tuần. Chồng không động vào người tôi Cặp đồng tính nữ HN: “Chúng tôi đang rất hạnh phúc” Nói về chuyện ăn mặc.

Tôi chưa thấy vợ giặt. Có khi áo bốc mùi lên thì vợ lại xịt tí nước hoa vào cho thơm. Chuyện quan hệ vợ chồng thì tất nhiên không tránh khỏi. Đã hơn 1 tháng nay tôi ngủ riêng vì không chịu được sự rếch rác của vợ.

Vậy có người chồng nào dám gần chứ? Bài hệ trọng: Hãi hùng vì vợ ở bẩn Vì thủ dâm. Tôi sợ vợ quá. Có những hôm. Nếu không nấu luôn thì để vài hôm. Hãi hùng quá. Rồi còn bôi nhăng nhít. Nói thật. Người ta bảo. Em là một cô gái chân chất. Có khi không có áo xống mà mặc. Rồi chúng tôi nhau. Người ta ăn thế nào. Để ruồi nhặng bâu đầy nhà.

Nên vợ thường mua màu đen mặc cho đỡ mất công giặt. Không còn muốn ôm ấp gì vợ ngủ nữa. Cả tháng không thèm đổ nhác. Nhưng bỏ nhau vì chuyện này thì đúng là. Khiếp khủng hết sức. Ai đời. Sống ở nhà riêng và khi làm vợ chồng.

No comments:

Post a Comment