Vợ chồng ông bàn chuyện làm bánh để kiếm sống
Năm 1984. Vợ chồng ông sinh con đầu lòng đặt tên là Nguyễn Việt Dũng. Khách các tỉnh lân cận tìm đến mua bánh của ông. Trằn trọc cách mưu sinh mong tìm cho hai con có một nghề để tự nuôi thân.
Dần dần khách đến mỗi ngày càng đông. Ông tìm cách tiếp thị chuẩn y những mối quan hệ thân quen. Ông bạo dạn mở lò làm bánh ngọt Katka mang tên Dũng Phương. Có ngày bánh ế. Có 100 triệu đồng. Năm 1967.
Nhiều nhà hàng. Gia đình thu nhập hơn 10 triệu đồng. Có khách sạn ở Hà Nội cũng xuống đặt hàng… Niềm vui cả nhà ông Tố được nhân lên khi cuộc sống đã thoát nghèo. Năm 2005. Lên 3 tuổi Dũng vẫn chưa biết đi. Vợ chồng ông tìm cách chạy chữa. Mỗi tháng trừ hoài. Hội CCB phường Đông Khê tạo điều kiện cho ông vay 40 triệu đồng với lãi suất thấp. Không nản chí. Bánh ngon nhưng đầu ra chưa được mấy.
Anh em bạn bè cho ông vay 60 triệu đồng. Mẻ bánh ra lò trước tiên thành công trong niềm vui sướng của cả gia đình. Khó nhọc. Con trai đầu cũng bị di chứng. Ông bạn đồng ý trợ giúp. Ngực lép. Nhờ làm bánh ngọt. Tiếp đó. Bài và ảnh Sĩ Thoại. Ông đi giám định và được phát hiện bị nhiễm chất độc da cam. Thương binh hạng 4/4. Cuối cùng Dũng cũng đi lại được. Niềm vui của ông Nguyễn Huy Tố khi bánh ra lò.
Bị thương ở ngực và bị áp lực bom gây điếc. Lò bánh ngọt bảo đảm công việc cho cả nhà ông. Hai năm sau.
Miền Đông Nam Bộ. Ông Tố tòng ngũ vào đấu tranh tại tỉnh Long An. Ông Tố xây dựng được ngôi nhà và một xưởng sinh sản bánh rộng 135m2.
Ông tìm đến một người bạn ở Hà Nội có nghề làm bánh Katka (một loại bánh truyền thống xuất xứ từ Pháp) xin cho con thứ hai học nghề làm bánh. Năm 1980. Ông xuất ngũ rồi làm việc tại Công ty Cung ứng tàu biển Hải Phòng và xây dựng gia đình. Đứa con thứ hai ra đời. Cả nhà phải ăn thay cơm. Trường măng non đã đặt hàng thẳng thớm. Chân cong vòng kiềng.
Khi con học được nghề trở về nhà.
No comments:
Post a Comment