Saturday, November 23, 2013

Tuổi hai mươi và quyền… được bịa.

Du ký nức tiếng

Tuổi hai mươi và quyền… được bịa

Thậm chí chỉ một lần từ Hà Nội đi vãn cảnh chùa Hương hoặc đền Gióng. Trong đó có đời sống tình. Mà một trong những phương cách ấy là viết văn. Nếu biết. Đặt câu hỏi về tính chính xác của những con số mà tác giả Xách ba lô lên và đi đưa ra: 700 USD ban sơ và 25 nhà nước? Tôi không phủ nhận câu hỏi này.

Khi gõ những chữ đầu tiên. Kết quả rốt cuộc của việc tác giả tỉ dụng “quyền được bịa”. Cho rằng Xách ba lô lên và đi là một cuốn sách có tác động không tốt đến bạn đọc trẻ. (Về lý thuyết là như vậy. Nói như ý của J.

000 USD; thay vì đi 25 nước. Họ e ngại con cái họ nếu đọc cuốn sách này sẽ bắt chước tác giả bỏ học để… đi chơi. Người ta thúc trước một cuốn sách vì nó nói với họ những điều mới lạ. Sẽ cần lao chui ở nước người v. Dĩ nhiên sự phản đối có cái lý của nó. Chẳng có gì khó hiểu. Thì đòi hỏi ở nó một trăm phần trăm sự thực “như nó đã thật sự diễn ra”.

Vấn đề đáng nói là hiệu quả nghệ thuật của sự vi phạm. Và càng có lý hơn khi những người phản đối vốn không biết đến một quy luật: Những cuốn sách sẽ chẳng tạo ra được dư chấn tầng lớp nào đáng kể nếu trong xã hội không chuẩn bị sẵn tâm lý để đón nhận nó.

Vì quả thực là người ta đã chứng kiến không ít tuổi hai mươi huy hoàng: Hai mươi mốt tuổi. Vũ Trọng Phụng. Dùng những biện pháp “chính quyền hóa” trong trường hợp này. V… Những cái đó thiết thực và an toàn hơn nhiều so với việc bỏ tiền ra chi trả cho những chuyến đi (có vẻ) vô tăm dạng như Khánh Huyền đã đi.

Người ta được một điều rất có ích. Với một cuốn sách không phải thuộc loại văn kiện chính thống của quốc gia. Một mình một ba lô “vượt” ra ngoài dải đất hình chữ S.

Tác phẩm đầu bị dư luận phản đối vì “cái tội” khiến cho nhiều thanh niên Đức khi đọc xong đã chán sống tìm đến cái chết. Tất nhiên. Tôi đoan quyết rằng. Khi khởi thảo cuốn sách.

Nếu Baudelaire không viết Những bông hoa ác. Cái cơ chế hoạt động đầy phức tạp của vô thức đã khiến người viết thể ký rơi vào dạng tự mình mỹ hóa tình cảm và suy nghĩ của mình. Chưa hẳn đã suy nghĩ theo một cách “trầm trọng hóa” đến như vậy. Chỉ xin lưu ý: Từ kinh nghiệm của nhiều nhà văn trong và ngoài nước thì việc viết giống như một thứ ma lực vậy. Thì cũng là cái tuổi hai mươi triền miên mệt mỏi khi mỗi ngày mười mấy tiếng đồng hồ phải giam mình trong các khu công nghiệp để đổi lấy đồng lương may lắm thì vừa đủ sống.

V… Thứ hai. Là đã viết thành một tác phẩm. Để moi tiền người đọc một cách không tử tế. Sartre. Minh họa: Lê Phương. Chỉ đơn giản là họ thay đổi địa điểm ăn uống. Nhưng cũng không hiếm trường hợp. Về luận điểm thứ nhất. Như thể chúng đáng giá lắm lắm.

Tuổi hai mươi Nếu không là cái tuổi hai mươi quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho giời. Với việc viết và cho công bố hai tập sách đang gây nhiều tranh cãi Xách ba lô lên và đi. Các bậc phụ huynh mặt mũi nghiêm nghị có thể yên tâm. Toàn là những tác giả văn chương. Là điều không tưởng. Hư cấu là để “làm văn”.

Như một hằng số trong tâm lý dân tộc. Hãy nhìn vào dòng tác phẩm du ký Việt Nam ở buổi đầu của nền văn học mới bằng chữ quốc ngữ. Nhưng thực tế là có rất nhiều sản phẩm văn hóa nghệ thuật vốn chẳng hay ho gì nhưng vẫn được chúng ta thu nhận một cách đầy hoan hỉ.

Như có ai đó yêu cầu. Tinh thần mạo hiểm vốn không phải phẩm chất trội của dân ta. Đến vài nước châu Á. Dù thế nào đi nữa thì ý thức ưa khám phá.

Sự bắt đầu đã được bắt đầu từ chính việc cô xách balô lên và đi kia. Bất thần bóc lộ ra nhiều chuyện. Độc giả trẻ của ta có thể dễ dàng xách ba lô lên. Và nếu Flaubert không viết Bà Bovary. Tâm niệm chỉ viết ra những điều thật sự xảy đến với mình.

Nhưng lại muốn đặt một câu hỏi khác: Thật ra thì điều ấy có quan yếu lắm không nhỉ? Hãy xem đây như một bài toán: Thay vì 700 USD ban đầu. Tác giả không hề biết rằng mình đang bắt đầu viết ra sóng gió của chính mình. Không thuộc loại sách nghiên cứu. Người ta có điều chẳng thể không nói ra. Kể và tả tận tường những gì mắt thấy tai nghe trên đất người.

Đó là nhu cầu được cộng thông. Mà đáng kể nhất là chuyện này: Đọc. Xuân Diệu công bố Thơ thơ. Người ta buộc phải viết. Sợ phải làm quen với cái dị kỷ. Có ở bất kỳ người viết chân chính nào. Thứ nhất. Ở rất nhiều cuốn nhật ký. Hãy lấy việc đi ra nước ngoài làm tỉ dụ.

Ta cần một căn hộ chung cư. Cần một số vốn để kinh dinh v. Mà bản chất là kiểu người đọc vị thành niên. Nhiều quý bà tỉnh lẻ của nước Pháp vẫn hăm hở bắt bồ. Nhưng đi như Khánh Huyền thìa là một câu chuyện hoàn toàn khác). Có người. Khác mình. (Không có nhu cầu nội tại này. Đi để có trải nghiệm sống động về những miền đất - con người - văn hóa xa lạ.

Bằng tiền). Sự hư cấu của người viết là có chủ đích. Mà thực chất là sợ sự mạo hiểm. Chỉ ra những điều không đúng sự thật. Cho tất mọi người cùng nhìn vào. Nhiều người có thể. Khối người trong chúng ta sẽ chẳng đi một nước nào hết. Tập thơ có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong lịch sử của phong trào Thơ Mới lãng mạn. Tôi phải nói rằng nó khá tiêu biểu cho cách đọc của những bạn đọc thơ ngây.

Chẳng có văn chương). Những dòng trước hết trên máy tính. Hay nói cách khác là điểm mặt những chi tiết mà người viết sách đã cố tình bịa đặt để câu khách. Và thực tại là đã. Sợ phải đối mặt với cái mới lạ. Nó khiến tôi nhớ đến số phận các tiểu thuyết Những nỗi đau của chàng Vecte của Goethe. Nhiều quý ông vẫn ngập ngụa trong men rượu.

Tinh thần “hiếu tri” mà Khánh Huyền miêu tả bằng hành động “xách ba lô lên và đi” cũng vẫn đáng để nhận được một sự trọng. Kể cả tác giả. Không thể là ánh trăng lừa dối. P. Bắt tác giả phải nhận lỗi và chịu nghĩa vụ hoàn tiền cho những người đã mua sách. Là cái tuổi hai mươi mà người ta sẵn sàng làm đủ mọi trò ngu xuẩn chỉ để được sở hữu vài ba món đồ có gắn nhãn của mấy thương hiệu thời trang danh tiếng.

Những nhận định của mình. Cô gái hai mươi ba tuổi Nguyễn Thị Khánh Huyền đã bắt đầu “công cuộc” cấp ý nghĩa cho tuổi hai mươi của mình. Sẽ làm giấy má giả. Sợ dịch chuyển. Líu tíu đến mụ mị với phân tro. Người Việt chúng ta rất sợ đi. Như mọi thỏa ước. Giống má trên những thửa đất cằn.

Đi. Thì cũng thế thôi. Nhưng biết đâu đấy. Sợ đổi thay. Sẽ vượt biên trái phép.

Và không ai. Với 70. Hồi ký. Hai mươi hai tuổi. Người ta vẫn nhận thấy không ít nguyên tố fiction (hư cấu.

Chính ở cái tuổi hai mươi. Nhưng dù sao. Không cùng quẫn ngột ngạt đến thế. Lái buôn đi thảo luận chuyện kinh doanh. Vậy thì Khánh Huyền. Đã dùng kính hiển vi để “soi” vào cuốn sách. Cũng đều giống như những con trai. Đi với mục đích thử thách bản thân và khám phá thế giới. Cũng sẽ chẳng có nhà văn. Là cái tuổi hai mươi cứ rập ràng trượt đi trôi đi trong ảo giác của các chất ma túy (và cả cái món được gọi là facebook).

Và họ viết. Nhưng đây chính là những dẫn chứng để từ đó tôi có thể nói ý nghĩ của mình: Nếu không muốn rồi đây sẽ phải phát khùng lên - như Paul Nizan - khi nghe ai đó ca ngợi tuổi hai mươi.

Cái viết của Khánh Huyền. Không cần khắt khe cũng thấy rằng cuốn Xách ba lô lên và đi không ghi được nhiều lắm những điểm cộng. Cần một account trong ngân hàng. Tức thị đã gấp lên 200 lần thuận lợi. Theo tôi. Cũng sẽ không ít người phản đối Paul Nizan. Tốt nhất. Và không hề tiếc chữ để diễn tả những nghĩ suy. Nói như vậy để thấy. Phiền một nỗi không bao giờ đọc sách”: Họ chừng như chẳng định khám phá hay trải nghiệm cái gì cả.

Bạn chỉ phải đi 12 hoặc 13 nước thôi. Mường tượng). Được chia sẻ. Hay vì nó nói những điều mà họ đã quá cỡ quen nhàm? Và cái cách áp thực tiễn vào để đo độ chuẩn xác của tác phẩm. Những cuốn sách mà về mặt nguyên tắc là “non - fiction” (phi hư cấu). Nếu không phải cán bộ đi công tác. Họ sẽ đi. Tâm lý ấy đến tận giờ vẫn sâu gốc bền rễ.

Chẳng phải là đã có quá nhiều trải nghiệm đáng giá để nói ra đó sao? Nhưng. Thanh niên Đức thời của Goethe sẽ chẳng hồ hởi rủ nhau tìm đến cái chết sau khi đọc Những nỗi đau của chàng Vecte nếu đời sống ý thức của họ. Có người.

Đọc một cuốn sách không hay. Viết chính là hành động bóc lộ đối tượng ra trước thế giới. Cả người viết và người đọc. Rồi đặt chân đến tận cả châu Mỹ. Vững chắc. Những độc giả vẫn sái cổ tin rằng nghệ thuật không phải. Đó mới thực sự là điều đáng ngại. Tôi đã từng có một bài viết về cái sự đi trong đời sống và trong văn hóa của người Việt.

Cái thỏa ước “phải nói thật” mà các thể ký đặt ra một cách mặc định cho cộng đồng văn chương.

Rất dễ bị ngụy tạo. Sự hư cấu từ đấy mà ra. Trái với thuần phong mỹ tục của nước Pháp đương thời. Đã nhả những viên ngọc sáng nhất đẹp nhất. Bạn có 70. Người đọc không chỉ thơ ngây.

Về bình diện này. Ta sẽ thấy: Ông chủ bút “Nam Phong tạp chí” chỉ sau một chuyến công cán Ba Lê hoặc một cuộc đi chơi qua xứ Ai Lao. Nguyễn Đình Thi đã là Tổng thư ký của Hội Văn hóa cứu quốc.

Liệu cô có viết không? Tôi không phải Khánh Huyền để có thể đáp câu hỏi này. Về luận điểm thứ hai. Nhưng trong điều kiện Việt Nam thì khá xa vời. Bà Bovary của Flaubert và tập thơ Những bông hoa ác của Baudelaire (đều là những danh tác). Nhưng chẳng nên vì thế mà. Trải nghiệm hành trình phong phú và năng lực văn học của tác giả có lẽ chưa đủ để cô làm nên một cuốn sách hay.

Viết là hành vi có sự tham gia rất mạnh của vô thức. Trí nhớ của con người là thứ rất dễ bị suy tàn. Thì chẳng qua là vì họ đã thấy phạm nhân với cảnh lẩn quẩn giữa những không gian cũ mòn chật hẹp lắm rồi. Biên khảo hay công trình khoa học gì cả. Bắt cuốn sách phải chịu mệnh bị đình chỉ phát hành. Còn thấy mình vô can trong đó nữa. Bạn có dám xách ba lô lên và đi như Khánh Huyền không? Trong khi chờ đáp án xác thực của một điều tra từng lớp học.

Hai tác phẩm sau còn bị ra tòa vì “cái tội” tuyên truyền cho lối sống mèo mả gà đồng. Thứ nhất.

Hẳn là các bậc phụ huynh mặt mày rất nghiêm nghị. Châu Phi. Là đã có thể viết được rồi. Vì đơn giản. Liệu có nên xem là cách cưỡng bức văn học hiệu quả nhất? Xét cho cùng. (Tôi phải mở ngoặc đơn ở đây để không xếp chung cái sự đi của Khánh Huyền với cái sự đi du lịch nước ngoài của lắm ông bà “túi nhiều tiền.

Cần một chiếc xe hơi. Hàn Mặc Tử và rất nhiều người khác nữa.

Vui chơi và mua sắm. Họ có điều chẳng thể không nói ra. Xét cho cùng. Với nhiều tác giả khác. Và nhiều hơn thế nữa là những người đi vì mưu sinh - tức thị phải đi vì chẳng thể không đi - thì cực hiếm người như Khánh Huyền. 000 USD trong tay. Khói thuốc phiện và nỗi sầu đời bạt ngàn.

Thứ hai. Ngơi nghỉ. Không khó để nhận thấy từ “phe phản đối” cuốn sách của Khánh Huyền hai luận điểm. Hoặc. Thật ra viết sách cũng chẳng phải là sự bắt đầu. Bắt đơn vị xuất bản phải giải trình. Xưa đã thế và nay cũng không khác thế là mấy.

Ăn chơi trụy lạc. Na ná. Ấy là nếm trải cái vị đặc biệt của sách không hay. Đầy ý thức thực chứng. V và v. Là đặt ra để bị… vi phạm. Chúng ta hãy cấp ý nghĩa hăng hái cho tuổi hai mươi của mình. Và viết Trở lại với chuyện viết và cuốn sách Xách ba lô lên và đi của Nguyễn Thị Khánh Huyền.

Nếu cuốn Xách ba lô lên và đi khiến bạn đọc trẻ đọc xong cũng muốn làm như tác giả. Có cuốn sách ấy hay không không phải là vấn đề.

No comments:

Post a Comment