Quả cảm
Tôi khóc khi tiếng hát của Quỳnh sơn ca bật lên giữa chiến trường. Chính lòng kiêu hãnh ấy đã khiến em không hề chao đảo. Tôi cảm thấy hổ thẹn đan xen với niềm tự hào. Có những em chỉ mới 11. Nhưng hình ảnh những người chiến sỹ Vệ Quốc Đoàn như vẫn còn sống mãi trong tôi.
Em không hề khai một nửa lời dù bị bọn chúng tra tấn. Cha của em cũng là cộng sản và đã 5 lần vượt ngục. Nó sẽ đem lại cho mỗi chúng ta bài học rất bổ ích. Khi em quyết định không trở về với gia đình. Người đồng đội nhỏ tuổi của chúng ta tuy đã hi sinh nhưng hiện vẫn còn đứng lừng lững trên đầu bọn giặc nước! Em đứng để làm chuẩn cho các đồng chí bắn trúng.
Nhiều trang sách đã khiến tôi cũng như tuốt tuột những ai đã từng đọc đều phải rơi nước mắt. Các em đều là những thiếu niên tuổi đời chưa đầy 14. Chỉ cần tìm được lá tầm gửi này là mẹ em sẽ hết bệnh như lời của cụ già trong làng đã nói với em. 12 nhưng đã hăng hái tham gia kháng chiến cứu nước. Chỉ vì em còn thơ ngây quá. Để mẹ khỏi bệnh.
Những giọt nước mắt đó rơi xuống hoàn toàn xứng đáng bởi nhà văn Phùng Quán đã tái tạo một cách hết sức chân thực và cảm động về tuổi thơ của những em nhỏ dự Vệ Quốc Đoàn.
Đỗ Phương Anh (Lớp 9I trường Lê Ngọc Hân. Vừa giận vừa thương em. Em đã trèo lên tất tật các ngọn cây bút bút cao nhất của tỉnh thành với mong muốn tìm được lá tầm gởi để chữa bệnh suyễn đã hành tội mẹ em suốt bao năm trời. Anh hy sinh khi cuộc kháng chiến còn chưa thắng lợi “mắt anh mở to bất động”. Hành tội man di. Ngây thơ đến trong sáng của tuổi nhỏ mà đằng sau đó là sự gan dạ.
Tinh thần trách nhiệm cao với mọi công việc mà tổ chức giao phó. Em vẫn luôn giữ nó thật chặt bên mình. Trước khi chết. Trong đầu em chỉ biết rằng. Và bằng mọi cách. Có rất nhiều người đã từng đọc cuốn sách này nhưng còn những ai chưa đọc nó thì đừng ngại ngần. Hà Nội) Nguồn: Báo nữ giới Thủ đô.
“Liệu mình sinh ra trong thời loạn lạc như vậy thì mình có như các em ấy được không?”. Em còn tự hào rằng. Để mong một ngày gặp lại mẹ. Nhưng tôi nghĩ. Để rồi khi đọc những lời của Đại đội trưởng nói về em: “Đứa em trai thân yêu. Tôi khóc khi anh Đồng râu bị bọn giặc giết chết.
Tôi vỡ òa trong tiếng khóc khi Mừng bị nghi oan. Em không hề chùn chân trước bao cạm bẫy mà bọn Tây đã giăng ra. Thật nghẹn ngào sao! Gập lại cuốn sách này đã khoảng 1 năm nay. Em vẫn cố nói vào điện đàm: “Anh ơi. Mang theo vào chiến trường ác liệt cái sự hồn nhiên. Tôi nghĩ rằng. Bạn sẽ nhận ra được bản thân mình và từ đó biết sống và hành động có ý nghĩa hơn. Các anh bị bêu ở đầu Đập Đá suốt 3 hôm sớm cho tới khi gần thối rữa mới đem chôn.
Sống một cuộc sống giàu sang mà đứa trẻ nào cũng mong muốn mà ở lại trận mạc chịu đựng toàn bộ sự hi sinh gian khổ cùng các bạn… và em đã mãi mãi nằm lại ở đó trong nỗi tiếc thương và bao đau đớn của đồng đội. Điều đó đã phải đánh đổi bằng bao máu và nước mắt.
Vịnh hy sinh nhưng phong độ hiên ngang lẫm liệt của em đã được lửa đạn của cuộc chiến khắc lên. Em ra đi nhưng tiếng hát của em vẫn còn vang mãi. Và để nhìn chúng ta chiến đấu”. Tôi biết rằng. Để rồi khi đọc đến những trang viết rút cục.
Nhưng em đã hy sinh một cách vinh quang khi trèo lên cột thu lôi để bắn tín hiệu cho đồng đội ở trạm quan sát.
15. Em đã bị Kim điệu - một người đồng đội bội phản lừa một cách trắng trợn.
Đó là lời khẩn cầu thiết tha nhất của người chiến sỹ vừa tròn 13 tuổi đời. Bao gian khổ và hy sinh của bao người. Và mãi mãi tạc ghi trong lòng ta.
Anh đừng nghi em là Việt gian nữa anh hí”. Hãy đọc nó đi nhé. Đó là tất tật những gì tôi đọc được từ cuốn sách “Tuổi thơ dữ dội” của nhà văn Phùng Quán.
Tôi khóc khi Vịnh bị bọn giặc bắn chết và treo thân em lên. Em không hề sợ cây cao sẽ ngã. Có lẽ đây là cuốn truyện hay nhất mà tôi đã đọc. Em đã vượt ngục bằng hết thảy sự thông minh của mình nhưng không thành. Tôi khóc trước sự anh dũng của Lượm khi ở trong nhà tù. Các bạn có biết tôi đã khóc rất nhiều từ khi đọc cuốn sách này không? Tôi khóc vì cảm động trước lòng hiếu hạnh của Mừng với mẹ.
Tôi thấy mình cần phải sống hữu dụng hơn nữa bởi cuộc sống của tôi giờ đây hạnh phúc và tự do.
No comments:
Post a Comment